Chiến thắng khẳng định của Boston: Tại sao chiến thắng này của Celtics lại có cảm giác khác biệt
Stephen A. Smith đã đúng. Đôi khi, ngay cả những tiếng nói lớn nhất cũng chạm đến điều gì đó có thật. Chiến thắng 135-100 của Celtics trước Oklahoma City Thunder vào tối thứ Tư, một trận đấu có cảm giác nh�� một buổi tổng duyệt playoff hơn là một cái bẫy cuối mùa, hoàn toàn đã gửi một thông điệp. Đó không chỉ là một dấu ấn khác trong kỷ lục 59-16 tốt nhất giải đấu của họ. Đây là một buổi học, một lời nhắc nhở tàn khốc về tài năng hàng đầu của Boston và hiệu quả tàn nhẫn của họ khi họ tập trung.
Vấn đề là, Thunder không phải là một đội yếu. Họ đến TD Garden với kỷ lục 52-23, ngang bằng với Denver ở vị trí dẫn đầu Western Conference. Shai Gilgeous-Alexander, một ứng cử viên MVP thực thụ, đã ghi trung bình 30.4 điểm mỗi trận. Nhưng trong đêm nay, SGA chỉ ghi được 16 điểm với 7 trên 16 cú sút. Đó không phải là sự trùng hợp; đó là sự thực hiện phòng thủ từ một đội đã quyết định bật công tắc.
Cuộc tấn công mạnh mẽ
Điều thực sự nổi bật không chỉ là tỷ số cuối cùng, mà là cách họ đạt được điều đó. Celtics đã sút với tỷ lệ đáng kinh ngạc 57.6% từ sân và ghi 21 quả ba điểm. Jayson Tatum ghi 24 điểm, lấy 7 rebound và kiến tạo 3 lần, làm tất cả mà không cần chơi trong hiệp bốn. Jaylen Brown thêm 23 điểm với 9 trên 15 cú sút, đôi khi trông hoàn toàn không thể cản phá. Cảm giác như mỗi cầu thủ xuất phát đều có phần của mình, và hơn thế nữa. Kristaps Porzingis đóng góp 27 điểm và 12 rebound vào lưới đội bóng cũ của mình, rắc muối vào vết thương với một màn trình diễn thống trị ở khu vực dưới rổ.
Và nhìn xem, chúng ta đã thấy Celtics ghi những con số lớn trước đây. Rốt cuộc, họ dẫn đầu giải đấu về chỉ số tấn công. Nhưng đây không chỉ là một đêm sút nóng. Đây là một đội bóng di chuyển bóng có mục đích, tìm người trống trải và khai thác mọi sự không khớp. Họ có 36 kiến tạo trên 57 cú sút thành công. Đó là một đội bóng chơi vì nhau, không chỉ vì số liệu thống kê cá nhân. Đó là kiểu di chuyển bóng giúp giành chức vô địch.
Cường độ phòng thủ trở lại
Nhưng câu chuyện thực sự, điều khiến phần còn lại của giải đấu phải lo lắng, là hàng phòng ngự. Trong một số giai đoạn của mùa giải này, Boston đã chơi lỏng lẻo, dựa vào hỏa lực tấn công để cứu vãn. Nhưng không phải trước OKC. Họ đã giữ Thunder ở mức 38.8% cú sút từ sân. Con số đó thấp hơn gần 10 điểm phần trăm so với mức trung bình mùa giải của OKC. Họ đã buộc đối thủ mắc 14 lỗi turnover, biến nhiều trong số đó thành những điểm phản công dễ dàng.
Derrick White, thường bị bỏ qua trong các cuộc trò chuyện về siêu sao, là một kẻ quấy rối suốt đêm, kết thúc với 10 điểm, 8 kiến tạo và 3 lần cướp bóng. Jrue Holiday, trụ cột phòng ngự được mua lại vào mùa hè năm ngoái, đơn giản là đã khiến cuộc sống của Gilgeous-Alexander trở nên khốn khổ. Đây là kiểu phòng ngự chặt chẽ mà chúng ta đã thấy từ Celtics trong hành trình vào Chung kết năm 2022 của họ, kiểu phòng ngự khiến đối thủ phải đặt câu hỏi về mọi đường chuyền, mọi cú sút. Đó là bản sắc phòng ngự khiến họ thực sự không thể bị đánh bại.
Đây là điều: Boston đã chơi rất tốt cả năm, nên dễ dàng bỏ qua một số chiến thắng như một ngày thứ Ba bình thường. Nhưng đây không chỉ là một chiến thắng bình thường. Đây là Celtics nhắc nhở mọi người, bao gồm cả chính họ, về những gì họ có thể làm khi chơi với sự khẩn trương và tập trung. Họ đã gửi một thông điệp rõ ràng đến những đội bóng tốt nhất của miền Tây: "Chúng tôi đang đến, và chúng tôi không đùa giỡn." Tôi nói cho bạn biết ngay bây giờ, nếu phiên bản Celtics này xuất hiện trong vòng playoff, họ sẽ giành chức vô địch trong năm trận.